Trai ngoan thoát ế- Phần 21

Để được tất cả mọi người thừa nhận là điều của bậc vĩ nhân còn là một người bình thường tôi cố gắng làm đúng làm đủ những điều mình cho là đúng đắn, ngay từ những ngày đầu tiên đi làm sếp đã bảo với tôi rằng làm người tốt thật sự không phải là điều dễ dàng với cái nghề này.
Phần 21: GẶP GỠ

Khi đã lang thang từ ngày này qua ngày nọ, tự mình cảm nhận hết tất cả dư vị của cuộc sống và cả cái cô đơn của chính mình, rồi sau bao lần hồi tưởng về những câu chuyện phía sau thì cũng đến lúc sống cho những câu chuyện phía rước, có rất nhiều điều rất đẹp nhưng cuối cùng thì cũng đã ở lại phía sau, còn mình thì chẳng thể nào cứ ở lại phía sau như thế được mãi.

Một buổi sáng như bao ngày, tôi gặp được cô gái, cô gái ấy có đôi mắt to phía sau cặp kính to đùng, một cô gái trông rất bình thường nhưng lại làm cho tôi thấy tim mình thổn thức.

- “Chào em, anh tên Lâm , anh phụ trách tuyển dụng tại công ty này. Em ứng tuyển vị trí Nhân viên nhân sự xưởng đúng không”. 

Cô gái ấy nhìn tôi và nở một nụ cười thật tương và đắng đo trong đôi lúc mới trả lời Vâng.

- Anh nhìn thấy trong hồ sơ của em em tốt nghiệp Công nghệ may, cho anh biết lý do gì em lại ứng tuyển ở một vị trí trái chuyên ngành thế này.

- Vì anh đã ghi rõ trong bản tin tuyển dụng là không cần kinh nghiệm và em thấy công ty mình là công ty may mặc thì em nghĩ rằng em đã nộp hồ sơ đúng công ty với ngành học rồi, cô ấy nhìn tôi nở nụ cười lém lỉnh rồi trả lời như thế. Tôi thì vì nụ cười đó mà trở nên mất tập trung,  các bạn biết đấy khi cô đơn quá lâu người ta rất dễ ảo tưởng rằng chỉ cần ai đó cười với mình thôi là đã yêu mình sâu đậm, sau một vài giây mất tập trung tôi trở lại với những  câu hỏi về chuyên môn, thật may là cô ấy trả lời rất tốt và giám đốc nhà máy cũng rất hài lòng, thế nên việc tuyển dụng cô ấy vào công ty thật dễ dàng.

Tôi nói cho cô ấy biết về mức lương, chế độ chính sách tại công ty và những quy định khi làm việc tại nhà máy, trước khi kết thúc buổi phỏng vấn tôi thường hỏi các ứng viên: Các bạn có câu hỏi nào thêm nữa không và lần này cũng y như thế và vô gái ấy hỏi tôi tên là gì? Câu hỏi ấy làm tôi rất bất ngờ đi làm đã lâu lắm rồi nhưng chưa có bao giờ thấy ứng viên nào hỏi tên tôi là gì, câu hỏi của cô ấy càng khiến tôi khắc sâu trong tâm trí mình cái tên An Vy của cô ấy, tôi chẳng biết có phải là yêu không nhưng chút cảm xúc này cứ lân lân như say, như có một mùa xuân đang đến bên tôi rất là gần.

Một ngày cuối năm, cô ấy đi chiếc xe máy màu trắng, vẫy tay chào tôi:
-  Chào anh.
-  Chào em.
-  Hôm nay là ngày đầu tiên em đến công ty làm việc ,mong anh giúp đỡ.
-   Rất vui khi trở thành đồng nghiệp của em.

Cô ấy cười với tôi, nụ cười ấy thật tươi và làm tôi thấy ấm áp cả cõi lòng, mùa xuân còn tận 1 tháng nữa mới đến nhưng trong lòng tôi bây giờ là một bầu trời nắng xuân ấm áp, cứ như kiểu sau bao ngày mưa tôi cũng đã tìm được chút ấm áp sưởi ấm cho chính mình, những câu chuyện về ngày tháng lang thang dần trôi về phía sau, hạnh phúc cuối cùng cũng được tìm thấy ở nơi quen thuộc nhất.

20.12.2018
Lâm Mắt Kiếng

Nhận xét