Trai ngoan thoát ế- Phần 19
Bình yên chính là khi"cái tôi to bự" thỏa hiệp với cái cảm giác tự ti bé nhỏ,... cũng chính là vì bình yên nên tự dưng trong đầu trống trơn, chẳng biết viết gì, cũng chẳng biết diễn giải cái bình yên đó như thế nào, ở một giai đoạn nào đó trong một năm hay trong một độ tuổi tự dưng chẳng muốn làm gì, nghĩ gì nhiều thêm, chỉ muốn mọi thứ cứ yên ổn trôi qua như thế...

Phần 19: PHÒNG NÉT NHỮNG NĂM CŨ
Hết trung thu là chuẩn bị đến đông mặc dù thời tiết ở miền Nam chẳng có thay đổi gì rõ rệt giữa bốn mùa xuân hạ thu đông nên mọi người vẫn hay nói chỉ có hai mùa nắng mưa ở vùng đất phía nam này. Trước là vậy nhưng mấy năm lại đây thì thời tiết rất bất thường có khi trong những ngày nắng rất nắng lại có mưa, mưa gây ngập mọi nơi, còn trong những ngày mưa thì mưa như cuốn trôi mọi thứ, giờ thì mọi người lại bảo chỉ có hai mùa ở phía nam tổ quốc, mùa mưa và mùa mưa sml. Mọi chuyện cũng chẳng có gì thay đổi ngoài việc tôi vẫn thấy mình lạc lỏng giữa đông người vẫn giữ cái cảm giác chỉ có một mình mình đang rãnh rỗi giữa bốn phía điều bận rộn, chỉ khác một điều là thay vì ca cẩm như trước thì tôi im lặng hơn, thích đọc, thích nghe nhiều hơn thích nói.
Hôm lội ngược lội xuôi trong diễn đàn Vozforums, trong cái thớt "Quán nét xưa và 1 thời tuổi thơ ngốc xít", có cái cảm giác như những chuyện của mười mấy năm cũ nó tràn ngược về hiện tại, có chút cảm giác khao khát mà méo hiểu mình thèm khát cái gì ở đấy khi mà bây giờ những cái năm đó đều trở nên lạc hậu và "cùi bắp" hơn rất nhiều so với hiện tại... Phòng net cũ kỹ giá hai ngàn rưỡi một giờ, phòng net bưu điện máy cái có headphone máy không, phải tranh giành mới được ngồi cái máy mà bàn phím nguyên vẹn vậy... mà nó có giá ba ngàn nhưng đổi lại lâu lâu lại có dịp có tem khuyến mãi chơi ba giờ được tặng một giờ., thời đó phòng net ngon ngọt cành đào thì cả vùng có một quán, có khi ngồi đợi cả hai tiếng cũng chẳng có máy để chơi,...
Hôm lội ngược lội xuôi trong diễn đàn Vozforums, trong cái thớt "Quán nét xưa và 1 thời tuổi thơ ngốc xít", có cái cảm giác như những chuyện của mười mấy năm cũ nó tràn ngược về hiện tại, có chút cảm giác khao khát mà méo hiểu mình thèm khát cái gì ở đấy khi mà bây giờ những cái năm đó đều trở nên lạc hậu và "cùi bắp" hơn rất nhiều so với hiện tại... Phòng net cũ kỹ giá hai ngàn rưỡi một giờ, phòng net bưu điện máy cái có headphone máy không, phải tranh giành mới được ngồi cái máy mà bàn phím nguyên vẹn vậy... mà nó có giá ba ngàn nhưng đổi lại lâu lâu lại có dịp có tem khuyến mãi chơi ba giờ được tặng một giờ., thời đó phòng net ngon ngọt cành đào thì cả vùng có một quán, có khi ngồi đợi cả hai tiếng cũng chẳng có máy để chơi,...
Cái thời mà ngồi trong quán nét đủ tiếng chửi thề, không gian tràn ngập mùi thuốc lá, mùi mì gói và tiếng nhạc sập sình từ máy chủ... Vậy mà hồi đấy ngày nào cũng cố ngồi ít nhất một hai tiếng mới chịu về.... Có khi nhịn ăn nhịn uống chỉ để nghe mấy bài hát trên trang Sơn Hải chấm info hay nói đôi ba câu chuyện tào lao đầy mùi sến súa với mấy bà chị ở đâu miền xa lắc xa lơ... Hồi đấy cứ click vào mấy cái cam trong phòng chat nhóm, bà chị nào ngon à hồi đó biết gì ngon, bà chị nào xinh tươi là cứ BUZZ hay 22222222222 các kiểu, cũng có người rep nhưng đa phần thì không, nói chung hầu như chỉ mấy bà không có webcam thì còn chat chit lâu chứ mấy bà có cam thì chảnh lắm, hồi đó ngoài gạ gẫm yêu đương nhăn nhít mình còn đi tư vấn cho mấy bà chị chuyện lấy chồng, nuôi con các kiểu ... nhớ lại thấy hài chịu không nổi, mười lăm mười sáu tuổi mà lúc nào cũng bảo hai mươi hai ba để đi gạ chat với mấy bà chị già hơn...
Những chuyến vận tiêu bang hội, công thành chiến hay những đêm dạ hội Audition là những kỷ niệm đẹp sâu sắc đến nổi thỉnh thoảng lại thấy trong giấc mơ, những hôm có sự kiện ingame thì hầu hết các máy đều có người dùng và hầu như hầu hết người dùng đều quen biết nhau, tôi còn nhớ thời đấy chúng tôi hay chơi trò bắt nạt hội đồng, kiểu như thấy ai auto cấm bãi train quái thì bật PK đồ sát để cướp lấy trang bị, có lần chúng tôi bắt nạt nhầm thành viên vip của các bang hội lớn thế là cả bọn chỉ dám ngồi trong thành chửi nhau ủm tỏi trên kênh thế giới, hay có lần tìm được tool hack Audition cả bọn lại kéo nhau nhau càng vàng để mua trang phục, dù là game gì hay sự kiện nào thì lý do của những buổi cúp học thêm vẫn là gia đình có việc. Trong một lần tham chiến chiến trường Chu Thương đang đánh nhau ầm ầm thì thầy chủ nhiệm xuất hiện, ánh mắt thân thương thầy bao quát cả quán và rồi hôm sau chúng tôi đều được thầy thân thương ghé thăm nhà vì cúp tiết phụ đạo để chơi game đúng là chẳng thế nào quên được cái mùi mì gói cùng với sting chai tám ngàn lúc đó.
Những chuyến vận tiêu bang hội, công thành chiến hay những đêm dạ hội Audition là những kỷ niệm đẹp sâu sắc đến nổi thỉnh thoảng lại thấy trong giấc mơ, những hôm có sự kiện ingame thì hầu hết các máy đều có người dùng và hầu như hầu hết người dùng đều quen biết nhau, tôi còn nhớ thời đấy chúng tôi hay chơi trò bắt nạt hội đồng, kiểu như thấy ai auto cấm bãi train quái thì bật PK đồ sát để cướp lấy trang bị, có lần chúng tôi bắt nạt nhầm thành viên vip của các bang hội lớn thế là cả bọn chỉ dám ngồi trong thành chửi nhau ủm tỏi trên kênh thế giới, hay có lần tìm được tool hack Audition cả bọn lại kéo nhau nhau càng vàng để mua trang phục, dù là game gì hay sự kiện nào thì lý do của những buổi cúp học thêm vẫn là gia đình có việc. Trong một lần tham chiến chiến trường Chu Thương đang đánh nhau ầm ầm thì thầy chủ nhiệm xuất hiện, ánh mắt thân thương thầy bao quát cả quán và rồi hôm sau chúng tôi đều được thầy thân thương ghé thăm nhà vì cúp tiết phụ đạo để chơi game đúng là chẳng thế nào quên được cái mùi mì gói cùng với sting chai tám ngàn lúc đó.
Và rồi cái phòng net cũ ấy trôi đi theo dòng thời gian, cái tuổi mười sáu, mười bảy chỉ còn là ký ức, thỉnh thoảng lại thấy mình lạc lỏng trong căn phòng của chính mình, cũng là màn hình máy tính cũng là lướt web nhưng facebook hay zalo chẳng thể nào làm mình có cảm giác vui tươi như thời của Yahoo có thể theo thời gian có những câu chuyện đã rất cũ, những không gian mà thời gian niên thiếu mình đã trải qua sẽ mãi chẳng kiếm lại được cũng như cảm giác của ngày đó cũng sẽ luôn ở yên trong ký ức mà chẳng thể nào tự mình tái hiện... vì ở cái không gian đấy có những người bạn mà theo năm tháng mình cùng cùng họ đã trưởng thành và khác đi rất nhiều và rồi chẳng biết từ khi nào lại tự dưng có cảm giác xa cách.
18.12.2018
Lâm Mắt Kiếng
Nhận xét
Đăng nhận xét