Chuyện năm 17 !
Lơ ngơ tôi nhận ra mình đã cách tuổi 17 năm đó tận 10 năm, vậy ra tất cả những gì mà tôi vẫn đang nhớ đến đã trôi qua từ rất lâu, tất cả giờ chỉ là một đoạn trong ký ức.
Năm 17 tuổi tốt nghiệp trung học, những năm tháng tươi đẹp nhất của cuộc đời chẳng âu lo cũng theo cái ngày lễ tổng kết mà trôi qua mất, những cánh đồng lúa, những chiều nước nổi trong ký ức tuổi thơ, những chiều chạy rong ngoài đồng thả diều, những hôm cùng bạn bè đá bóng trên sân cát hay những hôm rủ nhau đi coi "Cô giáo Thảo" cũng dần dần trôi về những ngày cũ kỹ... Vậy là lớn !
Người trẻ khi ấy vốn ngông cuồng, vốn xem mình chính là trung tâm của thế giới, cứ thao thao bất tuyệt về đam mê về ước mơ, mặc dù rằng mỗi ngày vẫn phải ăn mì tôm chống lại cái bụng đói cồn cào, thỉnh thoảng lại phải sang nhà bạn ăn ké. Nhưng... không sao cả, có ước mơ, có cố gắng nhất định sau này mọi chuyện sẽ khác, ít nhất sau này sẽ có thêm ít giá hẹ và thịt bò cho vào tô mì, khi đấy suy nghĩ chỉ có vậy.
Nhưng cuộc sống của người trưởng thành nào đơn giản như những suy nghĩ của bọn trẻ nhà quê, những cú tát liên tiếp vào cái suy nghĩ non nớt khiến bao nhiêu mơ mộng vỡ tan như mưa bong bóng, những ngày đầu ở Sài Gòn, những ngày đi làm đầu tiên chính là khi mình nhận ra rằng bản thân mình thật nhỏ bé. Cứ đều đặn mỗi bữa sáng có mặt tại nhà hàng lau kính, lau bàn, ông chủ cười thì cả quán cười theo, ông chủ buồn thì cả quán chẳng ai dám mở miệng, mặt ổng đôi lúc ngáo ngơ nói ba chuyện tầm phào, vớ vẫn chẳng có căn cứ khoa học, đôi khi ổng lại trút cơn thịnh nộ lên mọi người mà chẳng ai dám trả lời, ai cũng sợ làm ông ấy phật ý rồi phải cuốn gối ra khỏi tiệm.
Ông chủ thường xuyên nổi giận vì nhân viên ăn nhiều, quản lý thì thường xuyên quát mắng và đòi cho nghỉ việc những nhân viên không tuân theo quy định, nhưng mà quy định là cái chỉ áp dụng cho ma mới còn với ma cũ, họ chẳng màn quan tâm những quy định mà họ cho là tầm phào. Khách đến quán có người này có người kia, có khách vì chén canh lưng một chút mà gọi quản lý để quở trách mình, có khách thì đập bàn đập ghế chi vì mình chậm chạp, có lần anh khách chửi thẳng vào mặt mình khi mình va vào anh ấy rằng chiếc điện thoại của anh ấy có trị giá hơn 1 năm tiến lương của mình và liệu mình có đền được hay không, khi ấy sao nhở, mình đều phải cuối đầu xin lỗi, nhưng cũng có những anh khách luôn rất lịch sự và quan tâm đến mình, mình nhớ có một anh khách quen luôn trò chuyện với mình khi đến quán và còn nhớ anh ấy bảo mình cố gắng ở môi trường đại học, thời điểm ấy mình rất vui, ít nhất cũng có những người tôn trọng công việc mình làm.
Ở cửa hàng ngoài ông chủ thì còn có cậu chủ, sau cậu chủ là quản lý mà sau quản lý thì còn một đống các anh chị ma cũ, có người thích mình nhưng cũng có người không ưa, có người thường xuyên giúp đỡ nhưng cũng có người thường xuyên cao có với mình, đến giờ thì hình ảnh của họ trong tâm trí mình trở nên nhạt nhòa, người cái tên quán và một người bạn tên Châu, người đã dắt mình đi một vòng Sài Gòn bằng xe đạp thì những người còn lại, những người mình đã từng làm việc chung, họ dần trở thành điểm mờ trong ký ức của mình nhưng những bài học về cuộc đời về cách mà xã hội lý tưởng trong sách vở của mình vỡ vụng thì vẫn còn nguyên cho đến lúc này, có thể chính thời điểm đấy mình nhận ra rằng cách duy nhất để được tôn trọng chính là phải cố gắng vươn lên phía trên, phải cố gắng chứng minh rằng mình làm được việc, rồi sau này khi đã có chút thành tựu mình nhất định phải quay về cái nơi làm việc đầu tiên đấy để chứng minh cho những con người ở đấy rằng mình đã thành công và chẳng ai có thể bắt nạt được mình nữa.
Có những hôm đi làm về, trời đổ mưa rất to, mình đạp chiếc xe đạp đi trong cơn mưa lạnh thấu xương, về đến nhà trọ ở căn gác nhỏ nhớ nhà buồn tênh, nhìn xuống dòng kênh đen thui, thúi quắc tự dưng muốn "so deep" cũng chẳng được,... đành cười trừ cho những nỗi niềm chẳng biết gởi về đâu, lúc đấy thật sự mình thấy cuộc đời nhiều bế tắc và chợt tỉnh người khi nhận ra rằng cuộc sống vốn mà như vậy...
25.08.2018
Lâm Mắt Kiếng
Nhận xét
Đăng nhận xét