Khi thời gian chỉ là gã lang băm !

Mỗi người trong chúng ta đều có cho mình  24 giờ mỗi ngày và đương nhiên chẳng ai giống ai trong việc tiêu xài nó như thế nào, có đôi lúc chúng ta mong có nhiều hơn con số 24 để níu kéo những niềm vui, nhưng cũng có lúc chúng ta mong mỏi nó ít đi để những nỗi buồn có thể vơi dần đi theo ngày tháng.


Chẳng phải người ta vẫn hay nói thời gian là phương thuốc tốt nhất chữa lành mọi vết thương đó sao... Thế nên chẳng có gì lạ khi có những ngày tháng chỉ muốn ném thời gian của mình qua khung cửa sổ, sống cuộc sống lơ đãng, chẳng màn gì cả chỉ mong là theo thời gian mọi thứ rồi sẽ ổn và rồi thời gian sẽ chữa lành tất cả. Nhưng đến sau cùng thì thời gian chỉ là gã thầy thuốc nghiệp dư, một tên lang băm ở đầu làng xó chợ cứ tự vỗ ngực xưng tên là mình có thể chữa lành bách bệnh nhưng sự thật thì chẳng có vết thương nào lành đi cả, chỉ có con người theo năm tháng trôi đi đã quen dần với những tổn thương và chấp nhận nó để trưởng thành. Ai cũng cần phải có những năm tháng "chẳng màng cuộc đời này tròn méo thế nào" để biết được mình cần gì, mình là ai và ai là người thật tâm nhất với mình,... Những năm tháng như thế đều là một trong những chương tối trong một cuốn tiểu thuyết dài mà đôi khi chính tác giả cũng là người muốn xóa đi mất.

Tuổi trẻ cũng giống như chuyện ngày có 24 giờ, ai cũng chỉ có một tuổi trẻ "rồi sẽ qua" cho tất cả những đam mê cháy bỏng, có người dành thời gian cho sự nghiệp, có người dành thời gian cho gia đình nhưng cũng có người dành nhiều thời gian cho bản thân. Người dành cả cuộc đời để theo sự nghiệp thì để tình yêu lụi tàn đi mất, người hy sinh sự nghiệp của mình để chăm lo cho gia đình thì đánh mất cả ước mơ khi còn trẻ,... còn người dành nhiều thời gian để chăm chút cho bản thân mình mà đến gia đình và sự nghiệp cũng chẳng màng đến cuối cùng thứ họ có chỉ là sự cô đơn và hối tiếc đến tột độ... Xã hội nhìn một người qua cảm nghĩ của số đông và phán xét người khác bằng đôi mắt cảm tính, chỉ có bản thân mỗi người là rõ ràng nhất việc được mất trong đời mình... Chỉ có bản thân mỗi người mới biết được cái giá phải trả cho lựa chọn của mình là nhiều hay ít là đáng hay không đáng...

Phần nhiều trong chúng ta đều mong muốn một cuộc sống yên bình, nhưng lại chẳng chịu nổi cái cảm giác "chán nản" trước những ngày tháng cứ lặng lẽ bắt đầu lặng lẽ kết thúc. Thế nên dù là mệnh chim trời thích thay đổi thích đi đó đi đây hay là phận sỏi đá cứ nằm yên một chỗ thì để thấy mình hạnh phúc, thấy mình bình yên không phải ở việc thế giới này thế nào mà là chúng ta thế nào. Ở tuổi sắp 30, khi đã đi qua những năm tháng "chẳng màng cuộc đời này tròn méo thế nào", chưa đủ để tự gọi là thấu hiểu cuộc đời nhưng cũng đã có không ít trải nghiệm trong cuộc sống, cuối cùng thì khó để trở thành một người hoàn hảo mà chẳng có nuối tiếc, suy cho cùng chỉ những người bình thường mang những ước muốn bình thường lại là người luôn cảm thấy mình hạnh phúc.Chỉ cần hài lòng với công việc của mình, mỗi ngày có nơi để về, có buổi cơm tối bên gia đình và có một người đặc biệt quan trọng để nhớ đến...  hạnh phúc trong đời này vốn chỉ đơn giản như thế, còn thời gian theo tuổi tác chỉ còn là những cột mốc để ghi nhớ và sau cùng thì thời gian chẳng chữa lành vết thương nào, chỉ có chúng ta tự chữa lành mọi thứ cho chính mình và theo đó mà lớn lên ...

Cuộc sống luôn biến đổi chúng ta cũng không ngừng thay đổi, mỗi phút giây lại trôi qua lại có bao nhiêu mới đến bao nhiêu chuyện cũ trôi đi, cuộc đời này đâu có mấy cái mười năm, còn sống là còn hy vọng, còn hy vọng thì vẫn còn đó những tin yêu trên cuộc đời này Và dù chúng ta có lang thang tới đâu thì hạnh phúc cũng được tìm thấy ở giữa những điều trong tầm với của chính mình...

24.06.2018
Lâm Mắt Kiếng

Nhận xét